Em là ai, cô gái hay nàng tiên?
Em có tuổi hay không có tuổi?
Với Trường Chinh là lần đầu hay lần cuối
Em thích thổi kèn hay bị dụ em ơi?
Khổ thân em mới chập chững vào đời
Ðã bị cả nhân gian kia đầy đọa.
Nước mắt nào tuôn trong đêm lã chã
Tay đếm tiền mà nghe dạ bâng khuâng
Trời xanh ghen đầy đọa kiếp hồng trần
Lúc người ngủ em phải đi làm việc
Giọt buồn nào vương đầy lên mắt biếc
Tiễn Trường Chinh, có sẵn bạn đã alô
Xót thương thay cho phận liễu thanh bồ
Ðịnh gieo xuống sông Sài gòn cho lãng mạn
Nỗi tủi hờn đong đầy theo ngày tháng
Rồi chất chồng trong tài khoản Việt Tín bank
Dọa chết ư? Em yên phận đã đành
Còn cha mẹ ai thay em dưỡng dục
Sông Sài gòn một dòng bao nhiêu khúc
Vài phóng viên xót cảnh đoái thương em.
Chết làm chi cho phí tấm thân mềm
Đâm đơn kiện, may ra thêm chút vốn
Em cứ vui, cứ yêu đời hơn hớn
Giống khổ đau lòe nhân thế em ơi
Trường Chinh kia , bất động sản đã hết thời
Em lại mới như chưa biết gì kèn sáo
Sẵn chùa đây em tu cho sắc sảo
Luyện Kama tụng Tố nữ chân kinh
Và trong đêm vang vọng tiếng chày kình
Em giã mãi, như sóc Bom Bo hồi trước


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét