Nhân ngày nghỉ, cầm nắm tiền thưởng lao động tiên tiến xuất sắc trên tay, anh rất hoành tráng vẫy một cái taxi. Chui vào xe, kéo dây bảo hiểm cài chặt, anh dõng dạc: “Phá Đò Đồ Sơn thẳng tiến”.
Ku tài xế trố mắt quay sang nhìn anh. Nhìn cái gì mà nhìn, chú 27 tuổi, vẫn còn Ngọc Trinh hay sao mà không biết Chọi trâu với Chọi người ở Đồ Sơn?
Dạ, em biết chọi người từ năm 16 tuổi, chứ không phải đợi đến sinh nhật lần thứ 27 mới chọi nhau. Em chỉ ngạc nhiên vì anh đeo dây bảo hiểm thôi ạ.
Thế chọi người chú có đeo bao cao su không? Khác gì anh lên xe chú anh phải đeo dây bảo hiểm.
Vâng, thực ra chuyện đi Phá Đò ở Đồ Sơn chỉ là … hư cấu, nhưng chuyện phải “bảo hiểm” khi giao cấu lại là thật. Vấn đề ở đây là có bao nhiêu người ngồi lên xe ô tô có thói quen đeo dây bảo hiểm, như thói quen đeo bao cao su lúc “xếp hình”???
Chúng ta nháo nhào thương xót khi xe khách chở 53 người lao xuống vực, xôn xao vì một ông tướng Công an tử nạn vì tai nạn giao thông. Sự nháo nhào, xôn xao, thương cảm và lên án đấy có quá được một tuần như những vụ tai nạn chết người khác? Để rồi mọi thứ lại bình lặng như đá ném ao bèo, quay trở về với đề tài muôn thủa theo kiểu trong showbiz vú ai to hơn, chân ai dài hơn, mất trinh năm bao nhiêu tuổi là phù hợp. Và cuối cùng… tai nạn giao thông là chuyện của… người khác, không phải là việc của mình.
Có chăng, việc để “buôn” lúc trà dư tửu hậu, “chém gió” diễn đàn, viết dăm bài đăng báo… chỉ là lỗi phải trái thuộc về ai, lái xe, nhà xe, cơ quan chức năng, do ngồi không đúng chỗ an toàn nhất trên ô tô, hay do… cái phanh xe vớ vẩn. Mà chính chúng ta quên mất một điều cốt tử: mạng sống của chúng ta, 80% là do chính chúng ta lựa chọn giữ nó thế nào, 20% còn lại mới là lý do khách quan mà chúng ta đang bàn về… cái chết của người khác.
Bất cứ ai từng đi xe bus, taxi hoặc ôtô khách đều đã chúi nhủi về trước ít nhất vài lần những khi bác tài phanh gấp. Nếu nhanh tay vịn lại kịp thì không sao, còn không nhẹ thì u đầu, sứt trán. Trường hợp đụng xe khi đang chạy nhanh thì hậu quả thật khó lường.
Khi xe chạy với tốc độ chỉ 60-70 km/giờ thôi, theo quy luật vật lý, người ngồi trong xe có động năng tương ứng với tốc độ của xe. Trường hợp xe dừng lại đột ngột, nếu bạn đeo dây an toàn thì bạn sẽ được dây giữ lại. Nếu không có dây an toàn thì cả người bạn sẽ bị ném về phía trước vào kính lái hoặc ghế trước với tốc độ 60-70 km/giờ, "lực va đập" tác động lên người có thể là hàng ngàn Jun, tương đương động năng một băng đạn AK47 bắn thẳng vào bạn, chấn thương hoặc chết là điều không thể tránh khỏi.
Vậy, hãy đừng chờ đợi những văn bản pháp luật, đừng chờ đợi vào lương tâm của cánh tài xế, đừng chờ đợi vào … những cái phanh xe. Các bạn hãy cố mà chủ động giữ gìn cái mạng sống của mình trước đi đã.
Tập thói quen dùng dây bảo hiểm khi đi ô tô y như thói quen dùng bao cao su khi làm tình. Cân nhắc trước khi leo lên một cái xe khách quá tải, y như trước khi leo lên một “đối tác tình dục” đang… “kỳ đèn đỏ”.
Và hãy hiểu rằng, luật giao thông đường bộ cấm bạn lái xe khi chưa có bằng lái, cũng y như điều 112 bộ luật hình sự cấm bạn giao cấu với trẻ em dưới 13 tuổi. Bạn chết hoặc tàn tật suốt đời cũng không khác gì bạn lãnh án chung thân hoặc tử hình đâu. Phỏng ạ.
P/S:
Ảnh minh họa duy nhất một loại tai nạn giao thông mà bạn có thể... thích.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét